“Äừng bao giá» tìm gió trên cánh đồng - sẽ tháºt là vô Ãch nếu cố gắng tìm kiếm những gì đó đã ra Ä‘i†.
An thÃch nhất câu thà nh ngữ cổ cá»§a ngưá»i Ba Lan! Nhưng cô luôn tin rằng vẫn luôn có má»™t cách khác để tá»± mình thoát ra khá»i sá»± há»—n loạn cá»§a chÃnh mình, tuy không thể ngay láºp tức nhưng dần dần cô sẽ là m được Ä‘iá»u đó.
An, má»™t cô gái tháºt đặc biệt vá»›i đôi mắt mà u nâu xám, cô xuất hiện bên anh khi những kà ức vá» Linh đã dần phai nhạt, như má»™t con mèo nhỠướt nhẹt trong cÆ¡n mưa chiá»u cần che chở. Bên cô, anh luôn thấy bình tâm và vÆ¡i Ä‘i phần nà o ná»—i trống vắng trong lòng, sẽ không khi nà o cô biết được cô có ý nghÄ©a như thế nà o vá»›i anh, nhưng tất cả chỉ nên là má»™t bà máºt không cần báºt mÃ, bởi đôi khi, chỉ cần yêu thương và đi bên cạnh thôi là đủ!
Thà nh phố đã lên đèn, bên má»™t con đưá»ng nhá», cô gái Ä‘i lang thang, đã hai ngà y nay cô chưa ăn uống gì. Bây giá» cô Ä‘ang rất đói, trong ngưá»i cô chẳng còn má»™t đồng nà o cả, cô thấy mệt quá, cô chưa đến nÆ¡i nà y bao giá», nhà cô ở táºn bên kia thà nh phố, nÆ¡i bắc qua má»™t cây cầu nối hai bá» sông, bá» sông chia đôi thà nh phố thà nh hai ná»a nhá»› thương, má»—i mùa mưa vá», nước dâng lên đầy ắp tưởng chừng như sông không có bá». Má»™t cÆ¡n mưa bất ngỠđổ xuống. Cô gái nhá» vá»™i nép và o căn nhà bên đưá»ng. Cô thấy mệt quá rồi, cô muốn ăn những món mà vú già nấu, cô muốn nằm trên chiếc giưá»ng êm ái cá»§a mình, nhưng có lẽ không được nữa. Ngôi nhà thanh bình ấy không còn là cá»§a cô nữa. Mẹ đã vá» quê, chị Linh thì ở nước ngoà i, nhà chỉ còn lại vú già và ba. Nếu cô không vô tình quay lại nhà để lấy chiếc túi xách để quên trên phòng trong buổi chiá»u định mệnh ấy, không biết bao giá» cô má»›i biết được sá»± tháºt nà y. Cá»a không khoá, cô thản nhiên Ä‘i và o, cô nhìn thấy ba và má»™t ngưá»i phụ nữ trẻ, cô ấy cÅ©ng chỉ bằng tuổi cô Ä‘ang quấn lấy nhau trên sofa. Äiá»u kinh khá»§ng gì Ä‘ang xảy ra đây? Cô không tin nổi mắt mình nữa, ngưá»i ba thân yêu mà cô hằng kÃnh trá»ng, ngưá»i ba mà cô hằng yêu quà có thể là m những việc bẩn thỉu nà y ư? Váºy là cái gia đình hạnh phúc mà bấy lâu nay cô có chỉ là giả dối ư? Mẹ cô, mẹ cô sẽ ra sao khi bà biết Ä‘iá»u nà y? Cô Ä‘au khổ và trở vá» thá»±c tại, cô mÆ¡ mà ng và thấy rét quá. Cô ngất Ä‘i bên hiên ngôi nhà nhá».
http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/13/files/2010/08/Osin-Phan-1_Tin180.com_001.jpg
Ảnh minh há»a: vi.sualize
Bình Ä‘i là m vá» khi trá»i đã xẩm tối, mưa thì ngà y cà ng nặng hạt, cái thà nh phố nà y đến là kì cục, mưa má»™t tráºn thôi mà nước không kịp rút, là m con xe yêu quà anh má»›i táºu cách đây không lâu bị ngấm nước chết bugi. Bình nhìn thấy cô gái lạ bên hiên nhà , lay gá»i sao cÅ©ng không tỉnh, Bình sá» trán thấy cô nóng rá»±c. Bá» cô gái ngoà i nà y thì không được, mang và o nhà thì không hay lắm, nhưng anh không thể lÆ¡ Ä‘i khi thấy ngưá»i gặp nạn, anh bế cô và o nhà , đặt lên sofa và lấy khăn lạnh đắp lên trán cô, má»™t thoáng khẽ giáºt mình, Bình không tin và o mắt mình, cô gái Ä‘ang nằm mê man ấy lại giống Linh đến kì lạ, chiếc môi nhá» xinh bặm khẽ má»™t cách duyên dáng, cÅ©ng vầng trán ấy và chiếc mÅ©i ấy.
An tỉnh lại và o lúc khá khuya, đây là đâu cô không biết. Cô thấy mình Ä‘ang nằm trên sofa cá»§a nhà ai đó, căn phòng nhá» xinh treo những bức tranh mà u tối lạnh lẽo, má»™t và i giá sách chứa những quyển sách dầy và to, má»™t máy hát cổ có tác dụng để trang trà chứ không phải để nghe nhạc, má»™t bình sen trắng góc nhà và tiếng nước chảy róc rách phát ra từ má»™t cái hồ nhân tạo. An Ä‘oán chá»§ nhân căn nhà là ngưá»i sống khá khép kÃn. Cô ngồi dáºy và nhìn ngó xung quanh. Bình Ä‘ang là m việc bên máy tÃnh, thấy cô gái tỉnh lại, anh ngừng công việc cá»§a mình lại và đi pha cho An má»™t chút sữa.
- Cô uống li sữa nà y đi, chắc cô đang đói lắm, đúng không?
An uống cạn li sữa má»™t cách nhanh chóng, cô liếm mép má»™t cách thèm thuồng. Bụng cô vẫn réo lên ùng ục. Bình biết cô Ä‘ang rất đói nên pha thêm cho cô má»™t li nữa. Nhìn cô uống má»™t cách ngon là nh, anh thấy tháºt tá»™i nghiệp bởi ngay cả lúc anh đói nhất anh cÅ©ng không thể uống má»™t lúc cả hai li sữa má»™t cách ngon là nh như thế. Lúc nà y, An má»›i bắt đầu lên tiếng, ánh mắt nâu xám nhìn anh má»™t cách đầy biết Æ¡n, hai con ngươi cứ tròn xoe như hai hòn bi ve, trông An chẳng khác nà o má»™t con mèo nhỠđáng thương. Mà cÅ©ng đúng, An Ä‘ang rất đáng thương.
- Cảm ơn anh đã giúp tôi, xin lỗi anh vì đã là m bẩn sofa của anh!
- Cô thấy mình khoẻ chưa?
- Tôi, tôi thấy đỡ nhiá»u rồi, xin lá»—i vì đã là m phiá»n anh, tôi sẽ Ä‘i ngay bây giá».
- Cô định Ä‘i đâu giá» nà y? Trá»i Ä‘ang mưa mà cô ra ngoà i má»™t mình thì nguy hiểm lắm!
- Tôi cũng không biết phải đi đâu nữa, tôi không có nơi nà o để đi cả.
- Nhà cô ở đâu?Tôi sẽ Ä‘iện thoại cho ngưá»i thân đón cô vá»?
- Tôi không còn nhà nữa rồi, tôi không có nơi nà o để vỠnữa.Tôi sẽ đi, nhưng cũng không biết phải đi đâu nữa.
Thoáng buồn hiện lên trên gương mặt có chút tiá»u tuỵ ấy. Bình nghÄ©, chắc hẳn bình thưá»ng cô sẽ rất xinh đẹp.
- Tôi sẽ Ä‘i ngay bây giá». Cảm Æ¡n anh.
- Cô ở lại đây Ä‘i, nếu không ngại. Äừng sợ, tôi không phải là ngưá»i xấu.
- Váºy cảm Æ¡n anh, nhưng anh không sợ tôi… là ngưá»i xấu à ?
- Không, tôi tin cô, vả lại tôi chỉ có mỗi ngôi nhà nà y thôi, không có gì giá trị cả. Ha ha.
- Tôi có thể ở đây đến bao gi�
- Tôi Ä‘i cả ngà y, táºn tối má»›i vá» nhà . Cô có thể tuỳ ý sá» dụng má»i thứ, nhưng đừng xáo trá»™n nó lên là được.
- Tôi có thể dá»n dẹp nhà cá»a cho anh được chứ?
- Cứ là m những gì cô thÃch, miá»…n là đừng là m phiá»n tôi những lúc tôi Ä‘ang là m việc.
- Váºy, coi như tôi là ngưá»i giúp việc cho anh nhé, tôi có thể nấu nướng, dá»n dẹp nhà cá»a, giặt giÅ© quần áo, tôi không cần lương, chỉ cần má»™t chá»— ở….và …
- Và …?
- Và … đánh đà n… An ngó nghiêng xung quanh, cô thấy một chiếc piano cũ kĩ nhưng còn sỠdụng tốt đặt khuất hẳn so với phòng khách.
- ÄÆ°á»£c đấy, khá lắm. Coi như cô là giúp việc cao cấp cá»§a tôi. Nhưng tôi sẽ trả lương cho cô, vừa hay bà giúp việc cá»§a tôi vá» quê nuôi cháu.
- Cảm Æ¡n anh. Xin lá»—i, nhưng anh có thể … mua cho tôi má»™t và i bá»™ quần áo được không? Tiá»n thì anh cứ trừ và o lương cá»§a tôi nhé.
- Cũng được, mai tôi sẽ đưa cô đi, còn giỠthì cô phải mặc tạm quần áo của tôi thôi, nhà không có phụ nữ.
- Vâng.
- Nhá»› nà y, cô có thể lau chùi má»i nÆ¡i nhưng đừng bao giỠđộng và o ngăn bà n trong phòng ngá»§ cá»§a tôi nhé.
- Vâng.
An nháºn lấy bá»™ áo ngá»§ từ tay Bình, lần đầu tiên cô mặc quần áo cá»§a má»™t gã đà n ông, ngưá»i cô thì nhá» còn chiếc áo thì quá rá»™ng, còn vá»›i Bình, đây cÅ©ng là lần đầu tiên anh cho má»™t ngưá»i con gái mặc quần áo cá»§a mình. Do những ngà y lang thang ngoà i đưá»ng, chẳng há» chợp mắt, đêm ấy, An ngá»§ tháºt ngon.
http://tin180.com/wp-content/blogs.dir/13/files/2010/08/Osin-Phan-1_Tin180.com_002.jpg
Ảnh minh há»a: vi.sualize
Sáng hôm sau, cô tỉnh giấc khi Bình đã Ä‘i là m. Cô bắt đầu dá»n dẹp má»i nÆ¡i trong nhà , là m việc như má»™t con ong chăm chỉ. Thá»i gian rảnh rá»—i cô ngồi Ä‘á»c sách và chÆ¡i đà n. Buổi chiá»u, khi Bình trở vá» nhà , anh thấy trên bà n ăn là má»™t mâm cÆ¡m đơn giản nhưng nom khá ngon miệng.
- Tôi chỉ có thể nấu và i món đơn giản váºy thôi, tôi thấy thức ăn trong tá»§ lạnh, tôi nghÄ© là đã khá lâu rồi.
Bình ngồi xuống và bắt đầu thưởng thức. Äúng là đã lâu rồi anh không ăn cÆ¡m nhà .Những món ăn nà y tuy dân dã nhưng rất hợp khẩu vị cá»§a anh. Ä‚n cÆ¡m xong Bình đưa An Ä‘i mua chút đồ. Äến quầy hà ng đồ nhá», Bình đứng ngoà i cho An và o lá»±a, mấy cô bán hà ng cứ cưá»i tá»§m tỉm khiến mặt hỠđỠdần lên, bởi mấy khi hai ngưá»i không thá»±c sá»± thân thiết đưa nhau đến những nÆ¡i như thế nà y.
Những ngà y tháng cứ dần trôi qua, Bình đi là m mỗi sáng sớm còn An thì ở nhà , nơi đây cho cô sự thanh bình mà trước đây cô đã có, cô nhớ nhà , nhưng cứ nghĩ đến việc quay trở lại ngôi nhà thân thương ấy, cô lại nhớ những hình ảnh mà cô đã nhìn thấy, cô biết ba lo cho mình như thế nà o nhưng cô mặc kệ. Cô vùi đầu và o những quyển sách của Bình.
Bình đã nhìn thấy hình ảnh quen thuá»™c cá»§a cô gái nhá» Ä‘ang ở trong nhà mình trên má»™t tá» báo quen thuá»™c, và anh biết ngưá»i nhà cô Ä‘ang tìm, chắc phải có là do đặc biệt lắm cô má»›i bá» Ä‘i như váºy, cô không nói nhưng anh tin sẽ có má»™t ngà y cô tâm sá»± Ä‘iá»u đó vá»›i anh...
(Còn tiếp...)
(theo vietnamnet)
(source: http://tin180.com/thegioiblog/2010/08/04/osin-phan-1/ )

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét